أَبُو جَهْلٍ وَعَبْدُ اللهِ بْنُ أَبِى أُمَيَّةَ يَا أَبَا طَالِبٍ أَتَرْغَبُ عَنْ مِلَّةِ عَبْدِ الْمُطَّلِبِ. فَلَمْ يَزَلْ رَسُولُ اللهِ -صلى الله عليه وسلم- يَعْرِضُهَا عَلَيْهِ وَيُعِيدُ لَهُ تِلْكَ الْمَقَالَةَ حَتَّى قَالَ أَبُو طَالِبٍ آخِرَ مَا كَلَّمَهُمْ هُوَ عَلَى مِلَّةِ عَبْدِ الْمُطَّلِبِ. وَأَبَى أَنْ يَقُولَ لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ. فَقَالَ رَسُولُ اللهِ -صلى الله عليه وسلم- « أَمَا وَ اللهِ لأَسْتَغْفِرَنَّ لَكَ مَا لَمْ أُنْهَ عَنْكَ ». فَأَنْزَلَ اللهُ عَزَّ وَجَلَّ ﴿ مَا كَانَ لِلنَّبِيِّ وَٱلَّذِينَ ءَامَنُوٓاْ أَن يَسۡتَغۡفِرُواْ لِلۡمُشۡرِكِينَ وَلَوۡ كَانُوٓاْ أُوْلِي قُرۡبَىٰ مِنۢ بَعۡدِ مَا تَبَيَّنَ لَهُمۡ أَنَّهُمۡ أَصۡحَٰبُ ٱلۡجَحِيمِ ١١٣﴾ [سورة التوبة: 113]. وَأَنْزَلَ اللهُ تَعَالَى فِى أَبِى طَالِبٍ فَقَالَ لِرَسُولِ اللهِ -صلى الله عليه وسلم- ﴿إِنَّكَ لَا تَهۡدِي مَنۡ أَحۡبَبۡتَ وَلَٰكِنَّ ٱللَّهَ يَهۡدِي مَن يَشَآءُۚ وَهُوَ أَعۡلَمُ بِٱلۡمُهۡتَدِينَ ٥٦﴾ [سورة القصص: 56]. رواه البخاري ومسلم.
Ông Sa’eed con trai ông Almusayyib thuật lại từ cha rằng: Trước phút Abu Talib lâm chung, Thiên sứ của Allah e đến, lúc đó Abdullah bin Abu Umayyah và Abu Jahal đang có mặt bên cạnh ông. Người nói với Abu Talib: “Bác ơi, bác hãy nói một lời (لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ), cháu sẽ dùng nó biện hộ cho bác nơi Allah”. Lập tức Abu Jahal và Abdullah bin Abu Umayyah cắt lời nói với Abu Talib: Ngươi muốn từ bỏ tôn giáo của Abdul-Muttalib (ông nội của Nabi) ư? Nabi e vẫn cứ tiếp tục kêu gọi bác nói lời Tawhid còn hai người họ vẫn liên tục ngăn Abu Talib nói lời đó. Và lời cuối cùng của Abu Talib là ông vẫn theo tôn giáo của cha ông Abdul-Muttalib và từ chối nói lời Tawhid (لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ). Tuy nhiên, Nabi e bảo: “Chắc chắn cháu sẽ luôn cầu xin Allah tha thứ cho bác nếu như Allah không nghiêm cấm”. Thế là, Allah mặc khải xuống câu kinh: {Nabi và những người có đức tin không được phép xin (Allah) tha thứ cho những người dân đa thần dù đó là bà con ruột thịt của họ đi chăng nữa sau khi đã rõ rằng họ là những người bạn của Hỏa ngục.} (Chương 9 – Attawbah, câu 113). Và Allah đã mặc khải xuống cho Người về Abu Talib: {Quả thật, Ngươi (Muhammad) không thể hướng dẫn được ai mà Ngươi yêu thương, ngược lại Allah mới là Đấng hướng dẫn người nào Ngài muốn. Và Ngài biết rõ nhất ai là những người được hướng dẫn theo Chính đạo.} (Chương 28 – Al-Qisas, câu 56). (Hadith do Albukhari và Muslim ghi lại).
+ Giải Thích Hadith:
Hadith khẳng định ân phúc và giá trị thiêng liêng của lời Tawhid (لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ) và nó sẽ là điều biện hộ và bào chữa cho người đã chứng nhận nó vào Ngày Phán xét.
Hadith cho thấy rằng giữa Allah và các tạo vật của Ngài không có mối liên hệ họ hàng và dòng tộc. Ngài là Đấng Tạo hóa, Đấng phán xét công bằng. Do đó, Abu Talib vẫn là người thuộc nơi Hỏa ngục mặc dù đó là người bác yêu quí của Nabi bởi vì ông ta đã không chịu nói lời Tawhid chứng nhận (لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ) tức không chịu chứng nhận rằng không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Allah.
Hadith cho thấy sự ảnh hưởng của những kẻ xấu bởi một trong những nguyên nhân làm cho Abu Talib không nói lời Tawhi là do tác động của những kẻ đa thần đã ngồi bên cạnh ông.
Hadith cho biết rằng người có đức tin không được phép thương xót và cầu xin Allah tha thứ cho bất cứ ai ngoài những người của Tawhid (لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ), bởi Allah đã phán:
﴿ مَا كَانَ لِلنَّبِيِّ وَٱلَّذِينَ ءَامَنُوٓاْ أَن يَسۡتَغۡفِرُواْ لِلۡمُشۡرِكِينَ وَلَوۡ كَانُوٓاْ أُوْلِي قُرۡبَىٰ مِنۢ بَعۡدِ مَا تَبَيَّنَ لَهُمۡ أَنَّهُمۡ أَصۡحَٰبُ ٱلۡجَحِيمِ ١١٣﴾ [سورة التوبة: 113]
{Nabi và những người có đức tin không được phép xin (Allah) tha thứ cho những người dân đa thần dù đó là bà con ruột thịt của họ đi chăng nữa sau khi đã rõ rằng họ là những người bạn của Hỏa ngục.} (Chương 9 – Attawbah, câu 113).
﴿إِنَّكَ لَا تَهۡدِي مَنۡ أَحۡبَبۡتَ وَلَٰكِنَّ ٱللَّهَ يَهۡدِي مَن يَشَآءُۚ وَهُوَ أَعۡلَمُ بِٱلۡمُهۡتَدِينَ ٥٦﴾ [سورة القصص: 56].
{Quả thật, Ngươi (Muhammad) không thể hướng dẫn được ai mà Ngươi yêu thương, ngược lại Allah mới là Đấng hướng dẫn người nào Ngài muốn. Và Ngài biết rõ nhất ai là những người được hướng dẫn theo Chính đạo.} (Chương 28 – Al-Qisas, câu 56).
Hadith cho biết rằng sự hướng dẫn cũng như làm cho thành hay không thành đều nằm trong quyền năng của Allah, Đấng Tối Cao, không có bất kỳ ai trong tạo vật của Ngài có quyền năng đó.
Hadith cho biết rằng kết quả của mọi hành động và việc làm sẽ được chứng thực bởi những điều cuối cùng của cuộc đời.
Hadith là một bằng chứng bác bỏ quan điểm của những ai cho rằng Abdul-Muttalib và những người theo ông là những người theo Islam.
Hadith cho thấy rằng Abu Jahal cũng như những người theo ông đều biết rõ ý nghĩa về việc Nabi e nói với một người: “Hãy nói (لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ)” là phủ nhận tất cả những gì được thờ phượng ngoài Allah. Do đó, Abu Jahal được Allah cho là một tên xấu xa vì hắn đã biết rõ hơn ai hết về căn nguyên và bản chất của Islam. Đây là những gì mà Imam Muhammad bin Abdul Wahab .