اَلْحَمْدُ لِلهِ رَبِّ العَالَمِيْنَ ، والصَّلاَةُ وَالسَّلاَمُ عَلىَ أَفْضَلِ الْأَنْبِيَاءِ وَالْمُرْسَلِيْنَ نَبِيِّنَا مُحَمْدٍ وَعَلىَ آلِهِ وَصَحْبِهِ أَجْمَعِيْنَ ... أَمَّا بَعْدُ:
Mọi lời ca ngợi và tán dương kính dâng lên Allah, Thượng Đế của toàn vũ trụ và muôn loài, cầu xin bằng an và phúc lành cho vị Nabi tốt nhất trong các vị Nabi, vị Thiên sứ tốt nhất trong các vị Thiên sứ, Nabi của chúng ta Muhammad và cho gia quyến của Người cùng tất cả các vị Sahabah của Người ...
Quả thật, các tác giả biên soạn trong giới học giả Islam thường có truyền thống viết tập hợp lại các Hadith về các lời di ngôn cũng như sự giáo huấn của Thiên sứ e. Các Hadith thường là những Hadith xoay quanh các lời di huấn mang ý nghĩa bao quát về căn bản của tôn giáo. Thông thường, các học giả chỉ biên soạn tập hợp các Hadith với một số lượng nhất định không quá con số bốn mươi, ý nghĩa của điều này sẽ sớm được đề cập dưới đây.
Người đầu tiên biên soạn tập hợp các Hadith làm cơ sở chung cho toàn bộ các hệ thống giáo luật cũng như bao quát các nền tảng giáo lý, đó là Abdullah Bin Al-Mubarak như Ibnu Al-Jawzi đã nói trong phần bình phẩm Hadith. Và tiêu biểu cho những học giả biên soạn theo thể loại này, thời kỳ đầu chẳng hạn như Abu Bakr Al-Ajiri, Ibnu Asa-kir, Adda-ru Qudni, .. và thời sau này thì chẳng hạn như Annawawi, Al-Munzir, ...
Một số học giả đặc biệt còn biên soạn tập hợp các Hadith theo các chuyên đề giáo luật nhất định, có người thì tập hợp các Hadith chuyên về Taharah, có người thì chuyên về lễ nguyện Salah, .. mục đích để người đọc có thể hiểu sâu và rõ ràng hơn.
Một số học giả còn tập hợp bốn mươi Hadith theo số lượng các Sheikh của họ hoặc dựa theo số lượng những Sheikh dẫn truyền trực tiếp từ các Sahabah, hoặc theo những gì mà các Sheikh trong xứ đã truyền thụ lại.
Và lý do làm cho các học giả thích biên soạn tập hợp Hadith như đã nói trên là có Hadith ghi lại rằng Nabi e có nói:
« مَنْ حَفِظَ عَلَى أُمَّتِيْ أَرْبَعِيْنَ حَدِيْثاً مِنَ السُّنَّةِ جَاءَ يَوْمَ الْقِيَامَةِ فِىْ زُمْرَةِ الْعُلَمَاءِ » وَفي رواية: « وَكُنْتُ لَهُ شَفِيْعاً يَوْمَ الْقِيَامَةِ » وَفي رواية: « بَعَثَ اللهُ عَزَّ وَجَلَّ يَوْمَ الْقِيَامَةِ فَقِيْهاً عَالِماً »
“Ai bảo tồn cho cộng đồng tín đồ của Ta bốn mươi Hadith từ Sunnah (đường lối của Nabi) thì vào Ngày Phán xét y sẽ ở cùng nhóm với những học giả”, và trong một lời dẫn khác “... thì vào Ngày Phán xét, Ta sẽ người cầu xin ân xá cho y”, và trong lời dẫn khác nữa “... thì vào Ngày Phán xét, Allah, Đấng Tối Cao và Quyền Lực sẽ phục sinh y sống lại là một người học giả thông thái về giáo luật Islam”.
Ông Imam Adda-rul Qudni nói về các Hadith này: “Tất cả những đường dẫn của các Hadith này đều yếu kém, không xác thực”. Tương tự, Annawawi cũng nói như thế, tuy nhiên, một số học giả thì có quan điểm rằng ngoại trừ các Hadith yếu kém nói về các ân phúc của các việc làm mang tính khuyến khích thì có thế lấy làm cơ sở, đây là quan điểm của trường phái Imam Ahmad Hambal và Ibnu Al-Madani cùng tập thể các vị Imam chuyên phân tích các Hadith.
Như vậy, với truyền thống biên soạn của một số học giả đã đi trước, theo bước họ tôi biên soạn tập hợp các Hadith nói về ân phúc và giá trị của câu tuyên thệ Shahadah “لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ ” mục đích muốn tôn vinh và quan trọng hóa nó để mọi người hiểu rằng nó là yếu tố quan trọng trong tôn giáo và là điều đầu tiên mà các vị Thiên sứ (cầu xin bằng an và phúc lành cho tất cả họ) được Allah ra lệnh phải truyền bá. Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:
﴿وَلَقَدۡ بَعَثۡنَا فِي كُلِّ أُمَّةٖ رَّسُولًا أَنِ ٱعۡبُدُواْ ٱللَّهَ وَٱجۡتَنِبُواْ ٱلطَّٰغُوتَۖ﴾ [سورةالنحل : 36]
{Và quả thật, TA đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị sứ giả với mệnh lệnh rằng hãy thờ phượng Allah và tránh xa tà thần} (Chương 16 – Annahl, câu 36).
Và nó là điều đầu tiên mà tất cả mỗi vị Thiên sứ đều bắt đầu nói chuyện với người dân của họ, Allah phán:
﴿ يَٰقَوۡمِ ٱعۡبُدُواْ ٱللَّهَ مَا لَكُم مِّنۡ إِلَٰهٍ غَيۡرُهُۥٓ ﴾ [سورة الأعراف: 59]
{Này hỡi người dân! Các người hãy thờ phượng Allah, các người không có Thượng Đế nào khác ngoài Ngài cả.} (Chương 7 – Al’Araf, câu 59).
Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:
﴿ وَمَآ أَرۡسَلۡنَا مِن قَبۡلِكَ مِن رَّسُولٍ إِلَّا نُوحِيٓ إِلَيۡهِ أَنَّهُۥ لَآ إِلَٰهَ إِلَّآ أَنَا۠ فَٱعۡبُدُونِ ٢٥ ﴾ [سورة الأنبياء: 25]
{Và không một vị sứ giả nào được phái đến trước Ngươi (Muhammad) mà không được TA mặc khải ra lệnh cho y truyền bá: Không có Thượng Đế nào khác mà chỉ có TA, bởi thế hãy thờ phượng một mình TA} (Chương 21 – Al-Anbiya, câu 25).
Và Allah đã bắt buộc mỗi người bề tôi phải chứng nhận rằng không có Thượng Đế đích thực nào khác mà chỉ có Ngài duy nhất và phải hành động theo lời chứng nhận đó, Ngài phán:
﴿ فَٱعۡلَمۡ أَنَّهُۥ لَآ إِلَٰهَ إِلَّا ٱللَّهُ وَٱسۡتَغۡفِرۡ لِذَنۢبِكَ ﴾ [سورة محمد : 19]
{Hãy biết rằng không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Allah, và hãy xin Ngài tha thứ tội lỗi cho Người.} (Chương 47 – Muhammad, câu 19).
Và cũng bởi vì câu tuyên thệ này mà Allah đã tạo hóa loài Jinn và loài người, Ngài phán:
﴿ وَمَا خَلَقۡتُ ٱلۡجِنَّ وَٱلۡإِنسَ إِلَّا لِيَعۡبُدُونِ ٥٦ ﴾ [سورة الذاريات : 56]
{Và TA tạo hóa loài Jinn và loài người mục đích chỉ để chúng thờ phượng riêng TA} (Chương 51 – Azh-zhariyat, câu 56).
Và cũng vì câu tuyên thệ này, Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc đã tạo hóa các tầng trời và trái đất và cũng chính vì nó mà con người đã phân chia thành hai nhóm người riêng biệt, một nhóm sẽ ở trong Thiên Đàng và một nhóm sẽ ơ nơi Hỏa Ngục.
Và quả thật, tôi đã đặt tên cho phần biên soạn này là (40 Hadith nói về ân phúc câu tuyên thệ “لاَ إِلَهَ إِلاَّ اللهُ”).
Ngoài việc tập hợp các Hadith, tôi còn có giải thích ý nghĩa nội dung của chúng một cách ngắn gọn theo yêu cầu của Sheikh chúng tôi Saleh Al-Fawzan - cầu xin Allah phù hộ và che chở cho ông và cho ông được sống thọ.
وَصَلَّى اللهُ وَسَلَّمَ عَلىَ نَبِيِّنَا مُحَمْدٍ وَعَلىَ آلِهِ وَأَصْحَابِهِ أَجْمَعِيْنَ.
Cầu xin Allah ban bằng an và phúc lành cho Nabi của chúng ta, Muhammad, và cho gia quyến của Người cùng tất cả các vị Sahabah của Người.
Người biên soạn: