Hadith thứ bốn mươi sáu: Ông Ibnu A’bbaas  kể: Vợ của ông Thaabit bin Qais đến gặp Nabi  mà nói: Thưa Rasul của Allah, Thaabit bin Qais có bản tánh rất xấu trong cư xử và cả tôn giáo, còn tôi không muốn vì vậy làm ảnh hưởng đến đức tin của tôi sau khi tôi đã vào Islam. Nabi  hỏi: ((أَتَرُدِّينَ عَلَيْهِ حَدِيقَتَهُ ؟)) “Vậy cô có đồng ý trả lại chồng ngôi vườn không ?” Bà đáp: Tôi đồng ý. Nabi  bảo: ((اقْبَلِ الْحَدِيقَةَ وَطَلِّقْهَا تَطْلِيقَةً)) “Anh hãy lấy lại ngôi vườn mà thôi cô ta đi.”



 Các bài học từ Hadith:
Hadith phơi bày mối hiềm khích vợ chồng và cách giải quyết của Nabi .
Người vợ dùng lời lẽ rất lịch sự khi nói về điểm yếu của chồng.
Đối với chồng phải luôn cư xử tốt với vợ trong cuộc sống vợ chồng.
Đối với con gái khi lựa chồng đừng nghiên về sắc đẹp ngoại hình bởi trong cuộc sống chung chạ cái đẹp của tính tình mới quyết định hạnh phúc bền lâu.
Hadith là bằng chứng cho phép phụ nữ yêu cầu ly hôn.   
Người phụ nữ không thể tiếp tục sống chung cùng chồng hoặc do tính tình xấu của chồng dễ nóng giận cho ra những trận đòn chí mạng, gãy tay hoặc do diện mạo xấu không thể chịu đựng thêm nữa.  
Người phụ nữ không thể tiếp tục cuộc sống vợ chồng là do sợ không thể làm tròn nhiệm vụ của một người vợ đối với chồng do quá sức chịu đựng đối với chồng, nên mới nói sợ ảnh hưởng đến đức tin. Đây là ý kiến của Sheikh Ibnu U’thaimeen , ông nói: “Không phải ý nghĩa từ ảnh hưởng đức tin là đức tin về Allah mà là đức tin của một người vợ đối với người chồng.”  
Hadith nêu rõ người chồng thôi vợ bằng lời lẽ rõ ràng và nhận lại tiền cưới. Theo đường truyền khác Rasul  đã ra lệnh người vợ ở kiên một chu kỳ kinh, đây cũng là bằng chứng mạnh cho nhóm người nói đây là sự hủy hôn chứ không phải là ly hôn, bởi nếu là ly hôn thì một chu kỳ kinh không đủ cho chu kỳ ở kiên sau ly hôn. Allahu A’lam.
Nếu vấn đề xảy ra bên phía người vợ thì cô ta được phép yêu cầu hủy hôn nhưng phải trả lại tiền cưới.
Một khi người vợ có áp lực lớn khi chung sống với chồng thì Islam cho phép cô yêu cầu hủy hôn, kể cả khi người chồng không muốn chia tay.
Nabi  không thẩm tra người chồng có ép buộc vợ phải làm thế hay không.
Có một số người khi dạm hỏi vợ thì tỏ vẻ là người ngoan đạo, lịch sự, nhẵn nhặn, khiêm tốn trong từng lời nói và hành động nhằm được lòng cô gái và gia đình. Đến khi sống chung với nhau thì lại thể hiện rõ mọi bản tính xấu của y, y trở thành người hoàn toàn khác hẳn. Các bậc cha mẹ cần quan tâm kỷ đến vấn đề này trước khi quyết định gã con gái cho loại người thứ này.
Câu: “Anh hãy lấy lại ngôi vườn mà thôi cô ta đi.” Đây là lệnh của Rasul  bắt buộc phải thi hành.
Người phụ nữ rất ghét người chồng, bởi theo một vài đường truyền khác bà nói: “Giá như tôi không sợ Allah là tôi đã tát và mặt ông ta rồi.”() Hành động này của phụ nữ không gì lấy làm lạ, bởi tầng số tình cảm của phụ nữ giao động rất mạnh khi yêu cũng như ghi ghét.
Khuyến khích người chồng chấp nhận lời hủy hôn của vợ, điều này sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho đôi bên trong tương lại, bởi Allah phán:
﴿وَإِن يَتَفَرَّقَا يُغۡنِ ٱللَّهُ كُلّٗا مِّن سَعَتِهِۦۚ﴾  (النساء: 130)
{Và nếu hai vợ chồng nhất định thôi nhau thì Allah sẽ làm cho đôi bên giàu có với thiên lộc của Ngài.} Al-Nisa: 130 (chương 4). 
Sính lễ giao lại cho chồng chính là tiền cưới mà người chồng đã giao cho vợ lúc cử hành hôn lễ, bởi Nabi  nói: “Vậy cô có đồng ý trả lại chồng ngôi vườn không?” còn theo đường truyền do Ibnu Maajah 
 và Al-Baihaqi  ghi thì “Rasul  ra lệnh người chồng chỉ được phép lấy đúng số lượng tiền cưới đa giao cho vợ không được lấy thêm.” 
Trong giáo lý này giữa U’lama có sự bất đồng ý kiến, có ý kiến cho rằng người chồng được phép lấy nhiều hơn số tiền cưới đã giao vợ và có ý kiến là không được phép lấy hơn . Theo ý kiến đúng nhất là người chồng được phép lấy hơn số tiền cưới đã giao cho vợ bởi Hadith của do Ibnu Maajah và Al-Baihaiqi ghi lại bằng đường truyền yếu. Nhưng để giử sĩ diện thì người chồng nên lấy lại đúng những gì đã giao cho vợ lúc cưới.