Những người thuộc dạng đại Nifaq bị trục xuất khỏi tôn giáo Islam có hai loạ

img

Marqoom

Kategorya :

Wika : Vietnamese

Mga View : 139

Idagdag sa mga paborito : 0

Ø Loại thứ nhất: Những người không đích thực vào Islam, họ chỉ biểu hiện Islam ở vẻ bề ngoài để đánh lừa và âm mưu phá hoại Islam cũng như các tín đồ Islam, họ biểu hiện Islam ở vẻ bề ngoài nhằm để đảm bảo an toàn cho bản thân khỏi bị giết hoặc khỏi bị chống đối bởi những người Muslim, nhưng thực chất trong lòng họ không hề có đức tin nơi Allah và ở cõi Đời Sau.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

﴿ وَمِنَ ٱلنَّاسِ مَن يَقُولُ ءَامَنَّا بِٱللَّهِ وَبِٱلۡيَوۡمِ ٱلۡأٓخِرِ وَمَا هُم بِمُؤۡمِنِينَ ٨ يُخَٰدِعُونَ ٱللَّهَ وَٱلَّذِينَ ءَامَنُواْ وَمَا يَخۡدَعُونَ إِلَّآ أَنفُسَهُمۡ وَمَا يَشۡعُرُونَ ٩ ﴾ [سورة البقرة: 8 - 9]

{Và trong nhân loại, có người nói rằng chúng tôi tin nơi Allah và tin vào Ngày Sau nhưng thực chất họ không hề tin gì cả. Chúng dối lừa Allah và những người có đức tin nhưng thật ra chúng chỉ dối lừa chính bản thân của chúng mà chúng không biết. } (Chương 2 – Albaqarah, câu 8 - 9).

﴿ إِذَا جَآءَكَ ٱلۡمُنَٰفِقُونَ قَالُواْ نَشۡهَدُ إِنَّكَ لَرَسُولُ ٱللَّهِۗ وَٱللَّهُ يَعۡلَمُ إِنَّكَ لَرَسُولُهُۥ وَٱللَّهُ يَشۡهَدُ إِنَّ ٱلۡمُنَٰفِقِينَ لَكَٰذِبُونَ ١ ٱتَّخَذُوٓاْ أَيۡمَٰنَهُمۡ جُنَّةٗ فَصَدُّواْ عَن سَبِيلِ ٱللَّهِۚ إِنَّهُمۡ سَآءَ مَا كَانُواْ يَعۡمَلُونَ ٢ ﴾ [سورة المنافقون: 1 - 2]

{Khi đến gặp Ngươi (Muhammad), những người Muna-fiq (giả tạo đức tin) bảo: “Chúng tôi chứng nhận ngài đích thực là Sứ giá của Allah" trong khi Allah biết rất rõ rằng đích thực là vị Sứ giả của Ngài. Và Allah cũng xác nhận những kẻ Muna-fiq đích thực là những kẻ nói dối. Chúng dùng lời thề của chúng làm bình phong (che đậy việc làm tội lỗi của chúng). Bởi thế, chúng cản trở thiên hạ theo con đường của Allah. Những điều chúng từng làm quả thật rất xấu xa, tội lỗi.} (Chương 63 – Al-Munafiqun, câu 1, 2).

Ø Loại thứ hai: Những người bị trục xuất khỏi Islam sau khi đã vào Islam vi phạm vào những điều hủy hoại Islam, y thực chất không phải là người Muslim nhưng vẫn biểu hiện phong cách của Islam, một số trong bọn họ biểu hiện rõ sự vô đức tin và sự rời xa tôn giáo của họ và một số thì cho rằng họ đã làm tốt.

Những thành phần ở loại này rất nhiều, họ luôn ở trạng thái lưỡng lự, ngờ vực bởi họ làm một số việc làm của những người Muslim đồng thời cũng phạm vào những việc làm vô đức tin và phủ nhận tôn giáo.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

﴿ إِنَّ ٱلۡمُنَٰفِقِينَ يُخَٰدِعُونَ ٱللَّهَ وَهُوَ خَٰدِعُهُمۡ وَإِذَا قَامُوٓاْ إِلَى ٱلصَّلَوٰةِ قَامُواْ كُسَالَىٰ يُرَآءُونَ ٱلنَّاسَ وَلَا يَذۡكُرُونَ ٱللَّهَ إِلَّا قَلِيلٗا ١٤٢ مُّذَبۡذَبِينَ بَيۡنَ ذَٰلِكَ لَآ إِلَىٰ هَٰٓؤُلَآءِ وَلَآ إِلَىٰ هَٰٓؤُلَآءِۚ وَمَن يُضۡلِلِ ٱللَّهُ فَلَن تَجِدَ لَهُۥ سَبِيلٗا ١٤٣ ﴾ [سورة النساء: 142 ، 143]

{Quả thật, những tên giả tạo đức tin tìm cách lừa dối Allah nhưng chính Ngài đã đánh lừa chúng (vào cạm bẫy của chúng). Và khi chúng đứng dậy dâng lễ nguyện Salah, chúng đứng lên một cách uể oải, chỉ muốn phô trương cho thiên hạ nhìn thấy, và họ chỉ tưởng nhớ đến Allah rất ít. Chúng do dự giữa bên này và bên nọ, không dứt khoát theo phía bên nào. Và ai mà Allah đánh lạc hướng thì Ngươi (Muhammad) sẽ không bao giờ tìm cho y một con đường.} (Chương 4 – Annisa', câu 142, 143).

﴿ وَمَا مَنَعَهُمۡ أَن تُقۡبَلَ مِنۡهُمۡ نَفَقَٰتُهُمۡ إِلَّآ أَنَّهُمۡ كَفَرُواْ بِٱللَّهِ وَبِرَسُولِهِۦ وَلَا يَأۡتُونَ ٱلصَّلَوٰةَ إِلَّا وَهُمۡ كُسَالَىٰ وَلَا يُنفِقُونَ إِلَّا وَهُمۡ كَٰرِهُونَ ٥٤ ﴾ [سورة التوبة: 54]

{Và lý do mà việc đóng góp của chúng không được chấp nhận là vì chúng đã phủ nhận Allah và Sứ giả của Ngài, chúng đến dâng lễ nguyện Salah một cách uể oải và chúng chỉ chi dùng tài sản cho chính nghĩa của Allah một cách miễn cưỡng.} (Chương 9 – Attawbah, câu 54).

Việc họ làm những việc làm phủ nhận Allah và Thiên sứ của Ngài là nguyên nhân không được Ngài chấp nhận các việc làm ngoan đạo của họ, bởi lẽ Allah không bao giờ chấp nhận việc làm ngoan đạo và thiện tốt của những kẻ vô đức tin.

Việc họ dâng lễ nguyện Salah một cách uể oải cũng như việc miễn cưỡng đóng góp của họ cho con đường chính nghĩa của Allah là bằng chứng nói lên rằng thực chất họ không hề tin vào lới hứa của Allah cũng như không hy vọng được gặp Ngài.

Việc họ ít tưởng nhớ đến Allah nguyên nhân là vì họ chỉ tụng niệm Allah với chiếc lưỡi của họ nhằm mục đích phô trương cho thiên hạ nghe thấy chứ con tim của họ không yêu thường gì đến tôn giáo của Ngài cả. Bởi thế, họ lúc nào cũng do dự, cũng mơ hồ, họ không hoàn toàn giống những kẻ vô đức tin và cũng chằng phải là người có đức tin thực thụ.

Học giả Ibnu Kathir nói: Một số họ luôn lưỡng lự một các ngờ vực, có lúc thì họ nghiêng về phía những người này và có lúc họ lại nghiêng về phía những người kia, như Allah đã phán:

﴿ كُلَّمَآ أَضَآءَ لَهُم مَّشَوۡاْ فِيهِ وَإِذَآ أَظۡلَمَ عَلَيۡهِمۡ قَامُواْۚ ﴾ [سورة البقرة: 20]

{Mỗi khi ánh sáng lóe lên, chúng lần mò bước dẫm trong đó và khi trời tối đen thì chúng đứng im một chỗ.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 20).

Abdullah bin Umar t thuật lại: Tôi đã nghe Nabi e nói:

« مَثَلُ الْمُنَافِقِ كَمَثَلِ الشَّاةِ الْعَائِرَةِ بَيْنَ الْغَنَمَيْنِ تَعِيرُ إِلَى هَذِهِ مَرَّةً وَإِلَى هَذِهِ مَرَّةً » رواه مسلم.

“Hình ảnh của người giả tạo đức tin (Munafiq) giống như hình ảnh của một con cừu cái đang lưỡng lự phân vân giữa hai con dê đực, có lúc nó chạy về phía con này nhưng có lúc nó chạy về phía con kia." (Muslim).

Còn trong lời dẫn trong Musnad của Imam Ahmad thì có phần bổ sung thêm:

« تَعِيرُ إِلَى هَذِهِ مَرَّةً وَإِلَى هَذِهِ مَرَّةً، لَا تَدْرِي أَهذِهِ تَتَّبِعُ أَمْ هذِهِ؟! »

“... có lúc nó chạy về phía con này nhưng có lúc nó chạy về phía con kia, nó không biết nên theo con này hay con kia nữa?!".

Quả thật, Allah, Đấng Tối Cao đã trình bày rõ trong Kinh sách thiêng liêng của Ngài, và Nabi e cũng đã trình bày rõ trong Sunnah thanh khiết của Người về những hành vi và việc làm cũng như những đặc điểm, bản chất của những người giả tạo đức tin Munafiq, cùng với các hình phạt dành cho họ ở trên đời này và ở Đời Sau.

Qur'an và Sunnah cũng đã nói rõ về luật cư xử và quan hệ với họ, cảnh báo những người có đức tin cảnh giác và tránh sự giả tạo đức tin cũng như những người giả tạo đức tin, bởi họ đích thực là kẻ thù, là mối hiểm họa cho tôn giáo Islam. Quả thật, Allah đã phán về họ:

﴿ هُمُ ٱلۡعَدُوُّ فَٱحۡذَرۡهُمۡۚ ﴾ [سورة المنافقون: 4]

{Chúng là kẻ thù, bởi thế hãy cảnh giác chúng} (Chương 63 – Al-Munafiqun, câu 4).

Do đó, bắt buộc người có đức tin phải cảnh giác coi chừng âm mưu của họ, phải cảnh giác sự bày vẻ và trang hoàng của họ trong hành vi vô đức tin, lệch lạc và sai quấy, và phải cảnh giác những bản chất xấu của họ.

Những người Munafiq từ hai dạng của Nifaq có sự khác biệt, một số có mức độ Nifaq nghiêm trọng và vô đức tin hơn một số khác:
Ø Trong số họ, có người là những người bạo loạn trong sự Nifaq của họ, họ là những kẻ thù luôn tìm cách chống phá Islam và các tín đồ Muslim. Họ luôn tìm kiếm mọi phương cách làm xáo trộn giữa cộng đồng tín đồ Muslim, họ âm thầm ủng hộ những người vô đức tin ngoại đạo cũng như nhờ những người đó chống đỡ và tiếp sức, họ luôn bày mưu tính kế để hãm hại những người Muslim.

Họ luôn chạy trốn khỏi sự kêu gọi mọi người đến với Allah, chạy trốn khỏi việc đi chiến đấu cho con đường chính nghĩa của Allah, chạy trốn việc kêu gọi người làm việc thiện tốt và ngăn cản mọi người làm điều xấu, họ gọi những người đứng lên làm những việc làm tốt đẹp đó là sự phá hoại vô phúc, họ mô tả những người có đức tin là những người điên rồ, ngu dốt, thiếu suy nghĩ.

Họ né tránh các đạo luật của Allah, họ chỉ yêu thích và mong muốn tuân theo các đạo luật của các tà thần, họ căm ghét những người đi chiến đấu cho con đường chính nghĩa của Allah và những ai ủng hộ, giúp đỡ Islam cũng như các tín đồ Muslim.

Ông Anas bin Malik t thuật lại, Nabi e có lời di huấn:

« آيَةُ الإِيمَانِ حُبُّ الأَنْصَارِ ، وَآيَةُ النِّفَاقِ بُغْضُ الأَنْصَارِ » رواه البخاري ومسلم.

“Dấu hiệu của đức tin Iman là yêu thương những người Al-Ansar (cư dân Madinah, đã hết lòng ủng hộ và giúp đỡ Islam và các tín đồ Muslim từ Makkah đến), và dấu hiệu của Nifaq (giả tạo đức tin) là căm ghét những người Al-Ansar." (Albukhari, Muslim).

Và một trong các biểu hiện của người những Munafiq này là mỗi khi những người có đức tin gặp phải tai họa và thử thách thì họ rất đỗi vui mừng, còn khi những người có đức tin gặp điều tốt lành thì họ cảm thấy buồn phiền.

Và một trong những bản chất xấu nhất của họ là họ nhận lấy những người Kafir (ngoại đạo) là kẻ bảo hộ thay vì những người có đức tin.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

﴿ بَشِّرِ ٱلۡمُنَٰفِقِينَ بِأَنَّ لَهُمۡ عَذَابًا أَلِيمًا ١٣٨ ٱلَّذِينَ يَتَّخِذُونَ ٱلۡكَٰفِرِينَ أَوۡلِيَآءَ مِن دُونِ ٱلۡمُؤۡمِنِينَۚ أَيَبۡتَغُونَ عِندَهُمُ ٱلۡعِزَّةَ فَإِنَّ ٱلۡعِزَّةَ لِلَّهِ جَمِيعٗا ١٣٩ وَقَدۡ نَزَّلَ عَلَيۡكُمۡ فِي ٱلۡكِتَٰبِ أَنۡ إِذَا سَمِعۡتُمۡ ءَايَٰتِ ٱللَّهِ يُكۡفَرُ بِهَا وَيُسۡتَهۡزَأُ بِهَا فَلَا تَقۡعُدُواْ مَعَهُمۡ حَتَّىٰ يَخُوضُواْ فِي حَدِيثٍ غَيۡرِهِۦٓ إِنَّكُمۡ إِذٗا مِّثۡلُهُمۡۗ إِنَّ ٱللَّهَ جَامِعُ ٱلۡمُنَٰفِقِينَ وَٱلۡكَٰفِرِينَ فِي جَهَنَّمَ جَمِيعًا ١٤٠ ٱلَّذِينَ يَتَرَبَّصُونَ بِكُمۡ فَإِن كَانَ لَكُمۡ فَتۡحٞ مِّنَ ٱللَّهِ قَالُوٓاْ أَلَمۡ نَكُن مَّعَكُمۡ وَإِن كَانَ لِلۡكَٰفِرِينَ نَصِيبٞ قَالُوٓاْ أَلَمۡ نَسۡتَحۡوِذۡ عَلَيۡكُمۡ وَنَمۡنَعۡكُم مِّنَ ٱلۡمُؤۡمِنِينَۚ فَٱللَّهُ يَحۡكُمُ بَيۡنَكُمۡ يَوۡمَ ٱلۡقِيَٰمَةِۗ وَلَن يَجۡعَلَ ٱللَّهُ لِلۡكَٰفِرِينَ عَلَى ٱلۡمُؤۡمِنِينَ سَبِيلًا ١٤١ ﴾ [سورة النساء: 138 - 141]

{Hãy báo tin cho những người giả tạo đức tin Iman về một sự trừng phạt đau đớn đang chờ đợi chúng: Những ai nhận những kẻ ngoại đạo làm người bảo hộ thay vì những người có đức tin. Phải chăng họ muốn tìm quyền vinh nơi chúng? Bởi vì quả thật, mọi thứ quyền vinh đều thuộc nơi một mình Allah. Và quả thật, các ngươi đã được sắc lệnh xuống trong kinh Qur'an rằng khi các ngươi nghe thấy các lời mặc khải của Allah bị phủ nhận và bị chế giễu thì các ngươi chớ ngồi chung với chúng (những kẻ đã phủ nhận và chế giễu) cho tới khi chúng nói chuyện sang đề tài khác, còn không thì quả thật các ngươi cũng giống như bọn chúng. Quả thật, Allah là Đấng sẽ tập hợp lại tất cả bỏ đạo đức giả và bọn phủ nhận đức tin trong Hỏa ngục. Những kẻ đang dòm ngó các ngươi, khi Allah ban cho các ngươi một thắng lợi nào đó thì chúng bảo (các ngươi): “Chẳng phải chúng tôi luôn đứng về phe của vị đó sao?". Và nếu những kẻ không có đức tin đạt một phần thắng lợi nào đó thì chúng bảo (với những người vô đức tin): “Há chúng tôi không nắm ưu thế hơn quí vị và che chở quí vị khỏi tay của những người tin tưởng đó sao?". Nhưng Allah sẽ xét xử giữa các ngươi vào Ngày Phục Sinh (để biết ai là người chân thật và ai là kẻ gian dối). Và không bao giờ Allah mở đường cho những kẻ không có đức tin thắng những người có đức tin.} (Chương 4 – Annisa', câu 138 - 141).

Đây là những việc làm của những người Munafiq, có người trong số họ có hành vi nhiều hơn những việc làm được nói đến, và có một số rơi vào những việc làm được nói.

Và bất cứ ai biểu hiện Islam ở bên ngoài nhưng lại làm những điều khiến người đó bị trục xuất khỏi Islam thì đó là một tên Munafiq vô đức tin.

Ø Một số người Munafiq nằm trong những người lưỡng lự giữa Islam và vô đức tin, có lúc họ hành động như một người Muslim thực thụ bằng cả thể xác lẫn nội tâm, nhưng có lúc họ lại phạm vào những điều khiến phải bị trục xuất khỏi tôn giáo Islam, họ luôn ở trạng thái phân vân và do dự, họ không hoàn toàn thành tâm vì Allah, không hoàn toàn đứng vững trên con đường Islam và không tin tưởng lời hứa trừng phạt của Allah ở Đời Sau.

Những người luôn ở trạng thái mơ hồ, ngờ vực, trái tim và tinh thần không vững chắc, họ biết chân lý nhưng lại không theo, Allah ban cho lời khuyên nhưng lại không đón nhận và không chịu theo hướng dẫn của Ngài, họ không tin chắc chắn vào lời hứa của Allah và Thiên sứ của Ngài, cho nên có lúc họ tin rồi có lúc họ lại phủ nhận và cuối cùng họ đi theo dục vọng và ham muốn của bản thân.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

﴿ ذَٰلِكَ بِأَنَّهُمۡ ءَامَنُواْ ثُمَّ كَفَرُواْ فَطُبِعَ عَلَىٰ قُلُوبِهِمۡ فَهُمۡ لَا يَفۡقَهُونَ ٣ ﴾ [سورة المنافقون : 3]

{Sở dĩ như thế là vì chúng có niềm tin nhưng sau đó chúng lại phủ nhận đức tin, do đó, quả tim của chúng bị niêm kín lại nên chúng không hiểu gì cả.} (Chương 63 – Al-Munafiqun, câu 3).

﴿ إِنَّ ٱلَّذِينَ ءَامَنُواْ ثُمَّ كَفَرُواْ ثُمَّ ءَامَنُواْ ثُمَّ كَفَرُواْ ثُمَّ ٱزۡدَادُواْ كُفۡرٗا لَّمۡ يَكُنِ ٱللَّهُ لِيَغۡفِرَ لَهُمۡ وَلَا لِيَهۡدِيَهُمۡ سَبِيلَۢا ١٣٧ ﴾ [سورة النساء: 137]

{Quả thật, những ai tin tưởng, rồi chối bỏ đức tin, rồi lại tin tưởng, rồi sau đó lại chối bỏ đức tin rồi càng ngoan cố không tin thì chắc chắn Allah sẽ không tha thứ cho họ và cũng không hướng dẫn họ theo Chính đạo.} (Chương 4 – Annisa', câu 137).

Những người thuộc dạng này là những người Munafiq làm những điều khiến rời xa tôn giáo Islam chẳng hạn như nhận lấy những kẻ vô đức tin là người bảo hộ trong lúc khó khăn, đùa cợt chế giễu tôn giáo, chửi rủa Allah và Thiên sứ của Ngài, trốn tránh các đạo luật của Allah, yêu thích và mong muốn các đạo luật của những tà thần, ...

Người bề tôi có thể chỉ vì một lời nói thốt ra đã trở thành kẻ vô đức tin, như Allah, Đấng Tối Cao đã phán về những người giả tạo đức tin Munafiq:

﴿ يَحۡلِفُونَ بِٱللَّهِ مَا قَالُواْ وَلَقَدۡ قَالُواْ كَلِمَةَ ٱلۡكُفۡرِ وَكَفَرُواْ بَعۡدَ إِسۡلَٰمِهِمۡ ﴾ [سورة التوبة: 74]

{Chúng thề nhân danh Allah rằng chúng đã không nói điều gì xấu cả, nhưng thật ra chúng đã thốt ra lời lẽ phạm thượng và vô đức tin sau khi đã gia nhập Islam.} (Chương 9 – Attawbah, câu 74).

Huzhaifah bin Al-Yaman t nói: (Quả thật, từng có một người đã nói một lời nói xấu trong thời Thiên sứ của Allah e và trở thành một kẻ Munafiq, và tôi đã nghe lời nói đó từ một trong các người bốn lần tại một chỗ duy nhất: các người kêu gọi người làm điều thiện, ngăn cản làm điều sai trái nghịch đạo, phấn đấu làm điều tốt, hoặc Allah sẽ cứu tất cả khỏi hình phạt, hoặc sẽ phù hộ các người tránh những điều xấu, rồi khi người tốt nhất (ý nói Nabi e) cầu nguyện thì chẳng thấy đáp lại gì hết).

Ông Abu Huroiroh t thuật lại, Nabi e nói:

« إِنَّ الْعَبْدَ لَيَتَكَلَّمُ بِالْكَلِمَةِ مِنْ رِضْوَانِ اللهِ لاَ يُلْقِى لَهَا بَالاً ، يَرْفَعُ اللهُ بِهَا دَرَجَاتٍ ، وَإِنَّ الْعَبْدَ لَيَتَكَلَّمُ بِالْكَلِمَةِ مِنْ سَخَطِ اللهِ لاَ يُلْقِى لَهَا بَالاً يَهْوِى بِهَا فِى جَهَنَّمَ » رواه البخاري.

“Quả thật, người bề tôi nói một lời nói làm hài lòng Allah một cách không có chủ ý thì Allah sẽ nâng cao cấp bậc của người đó bởi lời nói đó; ngược lại, quả thật, người bề tôi nói một lời nói làm Allah phẫn nộ một cách vô ý thì Allah sẽ quẳng người đó xuống Hỏa Ngục." (Albukhari).

Ông Alqamah bin Waqas Allaythi t thuật lại từ ông Bilal bin Alharith Almuzni rằng Thiên sứ của Allah e nói:

« إِنَّ الرَّجُلَ لَيَتَكَلَّمُ بِالْكَلِمَةِ مِنْ رِضْوَانِ اللهِ مَا كَانَ يَظُنُّ أَنْ تَبْلُغَ مَا بَلَغَتْ، يَكْتُبُ اللهُ لَهُ بِهَا رِضْوَانَهُ إِلىَ يَوْمِ يَلْقَاهُ ، وَإِنَّ الرَّجُلَ لَيَتَكَلَّمُ بِالْكَلِمَةِ مِنْ سَخَطِ اللهِ مَا كَانَ يَظُنُّ أَنْ تَبْلُغَ مَا بَلَغَتْ، يَكْتُبُ اللهُ لَهُ بِهَا سَخَطَهُ إِلىَ يَوْمِ يَلْقَاهُ » رواه مالك في الموطإ و أحمد في مسنده.

“Quả thật, một người nói một lời nói làm hài lòng Allah nhưng không nghĩ rằng nó là như thế, Allah sẽ cho ghi lời nói đó thành sự hài lòng của Ngài đối với y cho đến Ngày y trình diện Ngài; ngược lại, quả thật một người nói một lời nói làm Allah giận dữ nhưng không nghĩ rằng nó như thế, Allah sẽ cho ghi lời nói đó thành sự phẫn nộ của Ngài đối với y cho đến Ngày y trình diện Ngài." (Hadith do Malik ghi lại trong bộ Almuwatta' và Ahmad ghi lại trong Musnad).

Albayhaqi ghi lại từ Muhammad bin Amru qua lời thuật của Alqamah bin Waqas rằng có một người đàn ông nhàn rỗi đi vào chỗ của những vị lãnh đạo để nói chuyện gây cười cho họ. Thế là, ông của tôi đã nói với người đàn ông đó: Này anh bạn, thật không tốt lành cho anh, tại sao anh bạn lại vào gặp những người này để nói gây cười cho họ như vậy? Bởi quả thật, tôi đã nghe Bilal bin Alharith Almuzni t, bạn đạo của Thiên sứ của Allah e nói .... (ông thuật lại Hadith vừa nêu trên).

Do đó, chiếc lưỡi rất nguy hiểm, bản chất của lời nói rất nghiêm trọng, và ai cho rằng lời nói thuộc về hành động thì y phải nên cảnh giác cẩn thận khi thốt lên một lời lẽ nào đó, y nên thể hiện lòng kính sợ và ngay chính. Bởi lẽ người bề tôi lơ là và vô tâm trong lời nói thì y sẽ không an toàn tránh khỏi việc y thốt lên một lời nói nào đó làm Allah giận dữ và phẫn nộ, hoặc một lời nói nào đó khiến y trở nên vô đức tin bị trục xuất khỏi tôn giáo Islam. (Cầu xin Allah che chở tránh khỏi điều tệ hại này).

Và vấn đề này thường xảy ra trong thời buổi nhiều thử thách và cám dỗ, đặc biệt là trong những thời cuối của thế gian. Ông Abu Huroiroh t thuật lại, Thiên sứ của Allah e nói:

« بَادِرُوا بِالأَعْمَالِ فِتَنًا كَقِطَعِ اللَّيْلِ الْمُظْلِمِ يُصْبِحُ الرَّجُلُ مُؤْمِنًا وَيُمْسِى كَافِرًا أَوْ يُمْسِى مُؤْمِنًا وَيُصْبِحُ كَافِرًا يَبِيعُ دِينَهُ بِعَرَضٍ مِنَ الدُّنْيَا » رواه البخاري ومسلم.

“Các ngươi hãy tranh thủ làm việc ngoan đạo và thiện tốt, sự cám dỗ và thử thách giống như màn đêm tối mịt (chẳng nhìn thấy mà tránh né), một người buổi sáng là người có đức tin nhưng chiều tối lại trở nên vô đức tin hoặc chiều tối là người có đức tin nhưng sáng ra lại kẻ vô đức tin, y bán tôn giáo của y để đổi lấy vất chất của trần gian." (Albukhari, Muslim).

Cầu xin Allah mọi sự an lành, xin Ngài che chở chúng tránh khỏi sự giận dữ và hình phạt của Ngài.

Bởi những lẽ trên, các vị Sahabah cũng như các vị Tabieen (thời tiếp theo sau Sahabah) đều rất lo sợ phạm phải những việc làm của những người giả tạo đức tin.

Albukhari nói trong bộ Sahih của ông: (Ibnu Abu Mulaykah nói: “Tôi đã kịp gặp ba mươi vị Sahabah của Nabi e, tất cả họ đều lo sợ Nifaq (sự giả tạo đức tin) cho bản thân họ, không ai trong số họ nói rằng quả thật tôi ở trên đức tin Iman của đại Thiên thần Jibril và Mi-ka-il". Ông trích dẫn lời của Alhasan: “Không ai lo sợ nó (Nifaq) ngoại trừ người có đức tin, và không ai cảm thấy an toàn bởi nó ngoại trừ người Munafiq (giả tạo đức tin)").

Zaid bin Wahb nói: (Có một người thuộc những người Munafiq qua đời nhưng Huzhaifah t không dâng lễ nguyện Salah cho y, thế là Umar t nói với ông: Y thuộc nhóm người đó à (những người Munafiq)? Ông nói: Đúng vậy. Umar t nói với ông: Thề bởi Allah, tôi có thuộc nhóm người đó không vậy? Ông nói: Không, và tôi sẽ không nói với bất kỳ một ai nữa về điều này sau anh). (Ibnu Abu Shaybah ghi lại).

Huzhaifah bin Alyaman t được Nabi e bí mật cho biết những danh tánh của những kẻ Munafiq, và ông là người biết rõ hơn ai hết về tình trạng của những người Munafiq, ông hiểu rõ hành động và việc làm thuộc Nifaq, và các vị Sahabah đều thừa nhận khả năng này của ông. Bởi vậy, Umar t thường hỏi ông mỗi khi có người chết, nếu thấy Huzhaifah t không dâng lễ nguyện Salah cho người chết nào đó thì Umar không dâng lễ nguyện Salah cho y mà cử người đại diện dâng lễ nguyện Salah thay mục đích để giữ bí mật của Thiên sứ e.