Các việc làm của những người Munafiq (giả tạo đức tin) ở hai dạng
Ø Dạng thứ nhất: Những việc làm vô đức tin, người nào phạm vào những điều này sẽ trở thành kẻ vô đức tin nơi Allah, bị trục xuất khỏi tôn giáo Islam, cho dù y có dâng lễ nguyện Salah, nhịn chay, và khăng khăng khẳng định là người Muslim đi chăng nữa.
Thí dụ cho những việc làm dạng này: phủ nhận Allah và Thiên sứ của Ngài; căm ghét, chửi rủa, và giễu cợt với Allah, lời phán của Ngài và Thiên sứ của Ngài; nhận lấy những kẻ ngoại đạo làm đồng minh và ủng hộ họ chống lại người Muslim, ...
Những việc làm này cũng như những việc làm tương tự là những điều hủy hoại Islam, người nào phạm phải những điều này là người không có đức tin nơi Allah, mà là kẻ vô đức tin bị trục xuất khỏi tôn giáo Islam, và nếu y có biểu hiện Islam thì đó là kẻ Munafiq thuộc đại Nifaq.
Nifaq dạng này được một số học giả gọi là Nifaq niềm tin nguyên nhân trái tim chỉ tồn tại sự vô đức tin, bởi lẽ nếu con tim có đức tin sẽ không bắt nguồn cho những hành động, những lời nói vô đức tin như thế.
Ø Dạng thứ hai: Những việc làm và những bản chất xấu, mặc dù dạng những việc làm trong dạng này bản thân chúng không khiến một người trở thành kẻ vô đức tin, tuy nhiên chúng tập hợp trong một người Munafiq thực thụ. Do đó, người có đức tin phải cảnh giác những điều này bởi chúng là những đặc điểm và bản chất của Nifaq, được Nabi e trình bày nêu rõ với lời di huấn:
« آيَةُ الْمُنَافِقِ ثَلاَثٌ إِذَا حَدَّثَ كَذَبَ ، وَإِذَا وَعَدَ أَخْلَفَ ، وَإِذَا اؤْتُمِنَ خَانَ » رواه البخاري ومسلم.
“Biểu hiện của người Muna-fiq có ba: khi nói thì dối trá, khi hứa thì không giữ lời và khi được người tin cậy thì bội tín." (Albukhari, Muslim qua lời thuật của Abu Huroiroh t).
Và trong lời dẫn khác của riêng Muslim thì Nabi e nói với lời:
« آيَةُ الْمُنَافِقِ ثَلاَثٌ وَإِنْ صَلَّى وَصَامَ وَزَعَمَ أَنَّهُ مُسْلِمٌ » رواه مسلم.
“Dấu hiệu của người Munafiq có ba và cho dù y có dâng lễ nguyện Salah, nhịn chay và khẳng định y là người Muslim." (Muslim).
Còn trong lời dẫn do Ahmad ghi lại:
« ثَلاَثٌ إِذَا كُنَّ فِى الرَّجُلِ فَهُوَ الْمُنَافِقُ الخَالِصُ ... »
“Ba điều mà khi chúng nằm trong một người thì người đó là một người Munafiq thực thụ: ..." (Ahmad).
Ông Abdullah bin Amru bin Al-As t thuật lại, Thiên sứ của Allah e nói:
« أَرْبَعٌ مَنْ كُنَّ فِيهِ كَانَ مُنَافِقًا خَالِصًا ، وَمَنْ كَانَتْ فِيهِ خَصْلَةٌ مِنْهُنَّ كَانَتْ فِيهِ خَصْلَةٌ مِنَ النِّفَاقِ حَتَّى يَدَعَهَا إِذَا اؤْتُمِنَ خَانَ وَإِذَا حَدَّثَ كَذَبَ وَإِذَا عَاهَدَ غَدَرَ ، وَإِذَا خَاصَمَ فَجَرَ » رواه البخاري ومسلم.
“Bốn điều mà người nào có chúng trong người thì y sẽ là kẻ Munafiq thực thụ, còn người nào có một trong trong bốn điều đó trong người thì người đó sẽ mang trong người một thuộc tính Nifaq cho tới khi y loại trừ nó ra khỏi bản thân y: khi được tín nhiệm thì bội tín, khi nói thì gian dối, khi hứa thì không giữ lời và khi tranh luận thì thô lỗ." (Albukhari, Muslim).
Như vậy, người nào mà trong các vụ việc của y luôn tồn tại những điều trên thì người đó đích thực hoàn toàn là người Munafiq, còn người nào đôi lúc lỡ phạm phải những điều này thì chỉ mang tội chứ không được xem là người Munafiq trừ phi chúng được một người thực hiện thường xuyên thành thói quen cũng như thành bản chất thì lúc bấy giờ người đó mới trở thành người Munafiq.