Nabi Với Vợ Hiền A’-ishah
Hadith thứ hai mươi bốn: A’-ishah kể: Nabi nói với tôi rằng:
((إِنِّى لَأَعْلَمُ إِذَا كُنْتِ عَنِّى رَاضِيَةً، وَإِذَا كُنْتِ عَلَىَّ غَضْبَى))
“Quả thật, Ta biết được khi nào nàng hài lòng về Ta và khi nào nàng giận Ta.” Bằng cách nào chàng nhận biết ? Người đáp:
((أَمَّا إِذَا كُنْتِ عَنِّى رَاضِيَةً فَإِنَّكِ تَقُولِينَ لاَ وَرَبِّ مُحَمَّدٍ، وَإِذَا كُنْتِ غَضْبَى قُلْتِ لاَ وَرَبِّ إِبْرَاهِيمَ))
“Mỗi khi nàng hài lòng về Ta là nàng nói: “Tôi xin thề bởi thượng Đế của Muhammad” còn khi nàng giận Ta là nàng nói: “Tôi xin thề bởi Thượng Đế của Ibrahim”.” Tôi nói: Không, thưa Rasul của Allah, thiếp chỉ giận cái tên của Chàng thôi.
Các bài học từ Hadith:
Nabi và bà A’-ishah yêu thương nhau rất sâu đậm.
Bà A’-ishah luôn rất muốn làm hài lòng Nabi , rằng bà không hề giận chính con người của Nabi mà chỉ nổi giận với cái tên của Người mà thôi.
Hoàn cảnh sống trong gia đình của Nabi cũng giống như bao gia đình Muslim khác, có giận, có hài lòng giống như bà A’-ishah đã từng hài lòng và giận Chồng bà.
Cách đối xử hài hòa tốt đẹp của Nabi đối với các bà vợ và người thân của Người.
Nabi hay đùa giỡn với mọi người trong nhà bằng lời nói làm cho không khí gia đình luôn là mùa xuân.
Việc Nabi nhận biết về bản tính của vợ là do thái độ cư xử và tâm trạng của vợ chứ không do mạc khải.
Bà A’-ishah cảm thấy hổ thẹn với Chồng .
Sự hài lòng lẫn nhau giữa vợ chồng làm động cơ thúc đẩy gia đình ấm êm hạnh phúc.
Con người là một quần thể luôn thay đổi cảm nhận, có lúc rất vui vẻ, rất hạnh phúc và có lúc lại tỏ ra bực bội, khó chịu, buồn bả. . . thế đó cuộc sống trần gian không bao giờ trôi theo một dòng chảy nhất định.
Cuộc đàm thoại nhã nhặn, đềm đạm giữa người chồng là Nabi và người vợ là bà A’-ishah .
Được phép thề bằng câu: Thề bởi Thượng Đế của Muhammad hoặc thề bởi Thượng Đế của Ibrahim.
Biểu hiện hài lòng hay khó chịu là một cảm giác mà chỉ có vợ chồng mới hiểu được nhau.
Sự phán quyết luôn dựa vào những gì có liên quan, bởi Nabi dám khẳng định rằng A’-ishah hài lòng hay không là dựa vào việc bà nhắc đến tên Người hay không nhắc tên Người mỗi khi nói chuyện thì có thể biết được tâm trạng của bà lúc đó.
Câu A’-ishah nói: “Không, thưa Rasul của Allah, thiếp chỉ giận cái tên của Chàng thôi.” Ông Al-Tibi nhận xét: “Đây quả là một giới hạn tuyệt vời, rằng lúc giận bà vẫn là một người thông minh chỉ thay đổi về cách xưng hô chứ không hề thay đổi tình cảm trong lòng bà.” Ông Ibnu Al-Munaiyir nhận xét: “Ngụ ý của bà là chỉ hửng hờ với cách gọi hàng ngày mà thôi chứ không hề hửng hờ với thể xác cao quí, vốn vĩ bà rất thương yêu.”
Việc bà A’-ishah lựa chọn tên Nabi Ibrahim trong lúc giận mà không chọn các tên Nabi khác bởi trong giới Nabi thể hiện bản tính thông minh, bởi không ai lại tốt bằng tên của chồng bà giống như Qur’an đã chứng minh, đến khi không muốn gọi tên cao quí của chồng thì phải thay thế một các tên khác cao quí tương tự nhằm không rời khỏi ngữ cảnh của câu.